Skip to Content

Yếu đuối một chút đi em, đừng mạnh mẽ mãi như vậy…

Yếu đuối một chút đi em, đừng mạnh mẽ mãi như vậy…

Closed
03:42 - 30, 11, 2016 Tâm Sự, Tin Hot

Giá như em cũng như những cô gái khác…. Mạnh mẽ thì tốt đấy, mạnh mẽ thì có thể tự bảo vệ được mình đấy. Nhưng em à, em mạnh mẽ như vậy thì anh biết phải làm sao!

Anh từng nghĩ em sẽ khóc nấc khi anh đi, anh từng nghĩ em sẽ mè nheo mỗi khi anh gọi điện về, anh từng nghĩ em sẽ không thể đợi anh và anh từng nghĩ em sẽ kiếm tìm hạnh phúc khác. Nhưng hơn bốn năm trôi qua, anh đã nhầm từng ngày. Cô gái của anh, sao em mạnh mẽ quá như vậy, sao nước mắt em không rơi vì nhớ anh, vì tủi hờn, vì giận dỗi. Sao em không trách móc anh vì để em lại một mình lâu như vậy. Sao em không giục giã anh hãy về nhanh đi vì em nhớ anh. Sao em không như những cô gái khác. Em mạnh mẽ như vậy anh biết phải làm sao.

Gửi cô gái của anh,

Em mạnh mẽ lắm em biết không. Chúng ta đã xa nhau 1520 ngày nhưng chưa khi nào anh thấy giọt nước mắt em rơi, chưa khi nào anh thấy em yếu đuối, chưa khi nào anh được nghe em nũng nịu và nói “Em nhớ anh lắm, anh về đi”. Nhiều khi anh tự trách mình và thậm chí bật khóc khi thấy em lủi thủi, lặng lẽ lê bước một mình trên con đường dài chông gai và không có anh bên cạnh.

18 tuổi, em xa rời vòng tay của bố mẹ, xách ba lô lên Hà Nội học. Một cô gái yếu đuối, mít ướt, mỏng manh, từng tổn thương, được bố mẹ chở che cô độc giữa chốn phồn hoa đô thị và không có anh bên cạnh.

18 tuổi, cái tuổi mà lẽ ra anh phải ở bên khi em yếu đuối, cái tuổi mà lẽ ra anh phải sát cánh kề bên để dìu bước em chập chững vào đời, cái tuổi mà lẽ ra anh phải kề bên cạnh lau nước mắt cho em mỗi khi em khóc nấc vì nhớ nhà. Một thằng đàn ông tồi tệ khi bỏ em ở lại, một thằng đàn ông tồi tệ khi lạnh lùng kéo vali bước đi, để lại em lẻ loi giữa sân bay rộng lạnh lẽo ấy.

b83476833b66cf5f98c937bcece5545268b5b4d2

Anh từng nghĩ em sẽ khóc nấc khi anh đi, anh từng nghĩ em sẽ mè nheo mỗi khi anh gọi điện về, anh từng nghĩ em sẽ không thể đợi anh và anh từng nghĩ em sẽ kiếm tìm hạnh phúc khác. Nhưng hơn bốn năm trôi qua, anh đã nhầm từng ngày. Cô gái của anh, sao em mạnh mẽ quá như vậy, sao nước mắt em không rơi vì nhớ anh, vì tủi hờn, vì giận dỗi. Sao em không trách móc anh vì để em lại một mình lâu như vậy. Sao em không giục giã anh hãy về nhanh đi vì em nhớ anh. Sao em không như những cô gái khác. Em mạnh mẽ như vậy anh biết phải làm sao.

7ecb90b81f76a1b3d2c0972b407271d9072199c7

Mọi người nói với anh, em hay đi ăn mình, em hay đi dạo một mình, em hay thu mình lại khi gặp chuyện buồn và em hay dầm mưa khi em bế tắc. Anh đau biết nhường nào, anh thương em biết nhường nào và anh thấy hổ thẹn biết nhường nào. Nước mắt lăn dài khi nhận được dòng tin nhắn của em: Hôm nay Noel anh ạ, em độc bước trên con đường dài lê thê. Mỗi một năm, vẫn con đường ấy nhưng sao em thấy nó ngày một dài hơn vậy. Đông năm nay lạnh quá, em mân mê ly cà phê nóng để xua tan đi cái giá rét. Cà phê nóng quá anh à nhưng sao lòng em lạnh quá. Bên kia, bạn gái ấy đang tay trong tay cùng ai đó. Gió thổi lạnh tê tái nhưng môi em vẫn mỉm cười chua xót.

ff099d48cc9eaf70c0dee0cda24518f81b7e15b4

Cô gái của anh, em thật ngốc, em luôn luôn nói “Em không sao, em ổn mà” nhưng anh biết em đã khóc hết nước mắt mỗi khi màn đêm buông xuống vì nhớ anh, vì tủi, vì giận, vì đau, vì những lời nói vô tâm của anh. Mạnh mẽ vì không muốn anh bận tâm, mạnh mẽ vì không muốn anh buồn, mạnh mẽ để ở nơi xa đó anh cũng sẽ bớt lạnh hơn. Mạnh mẽ để em che đi trái tim đang chằng chịt vết thương. Và mạnh mẽ để em cố tự bảo vệ mình.

Nhưng em à, mỗi khi em nói đi ăn một mình cho thoải mái, đi ăn một mình thì đã sao, rằng em không nhớ anh đâu, rằng em không khóc đâu, rằng em ổn mà, rằng em giải quyết xong rồi anh không cần lo lắng…. là lòng anh đau thắt lại. Anh cảm thấy bản thân vô dụng, bất tài, kém cỏi. Anh đã biến em thành cái gì đây, một cô gái mạnh mẽ đến mức anh không thể chạm vào thế giới tâm hồn của em. Trái tim em có lạnh đi theo thời gian? Cảm xúc của em về anh có còn nguyên vẹn như xưa? Hay chỉ là thứ cảm xúc đã chai lì theo năm tháng. Hàng ngàn câu hỏi cứ ùa đến như một cơn lũ khiến anh lo sợ.

29a23046ce60ad8a2ea4087bc7a87bd719342de3

Cô gái của anh, thà em cứ yếu đuối để anh có thể che chở. Thà em cứ là cô gái bé nhỏ khi xưa. Thà em cứ là một cô gái toe toét ngày đó. Thà em cứ khóc lóc, nũng nịu mỗi khi em nhớ anh, giận hờn anh…. thì tốt biết bao, thanh thản biết bao.

Giá như em cũng như những cô gái khác…. Mạnh mẽ thì tốt đấy, mạnh mẽ thì có thể tự bảo vệ được mình đấy. Nhưng em à, em mạnh mẽ như vậy thì anh biết phải làm sao!

—Hải Anh—

Theo Guu

Previous
Next